Khi chiếc xe ngoặt vào những con đường nhỏ lên cao nguyên, hơi sương sớm vẫn lẩn quất và không khí se lạnh nhẹ nhàng vỗ về, tôi biết mình đã trở lại Đà Lạt một nơi mà 'người du lịch' như tôi luôn có cảm giác như trở về nhà.
Có lẽ vì vậy mà mỗi lần ghé, nơi này không chỉ là điểm đến, mà là nơi để tạm dừng, để lắng nghe, để cảm. Lần này đến đúng vào dịp mùa hồng - tháng chín mười - khi những chùm quả hồng dần chuyển sắc từ cam vàng sang đỏ rực, lấp lánh bên giữa tán lá xanh mướt. Cảnh sắc ấy như một lời mời nhẹ nhàng nhưng không thể chối từ: "Hãy dừng chân một chút". Tôi đứng giữa vườn hồng, ánh nắng chiều soi bóng, và trong khoảnh khắc đó, cảm giác "mê quên lối về" không hề quá lời.
Mùa hồng và bức tranh thiên nhiên ngọt ngào
Với tôi, mùa hồng ở Đà Lạt không đơn giản là thu hoạch một loại trái cây. Là lúc tiết trời dịu êm - nắng không còn gay gắt, gió lạnh khẽ vuốt - là lúc sắc đỏ cam của hồng nằm xen giữa lá cây, giữa những đồi thông im lặng. Những chùm quả căng mọng giữa không gian trong vắt khiến tôi muốn giơ máy lên, muốn lưu giữ khoảnh khắc này mãi.
Đến tháng mười hai, khi lá rụng dần, chỉ còn những cành trơ khẳng khiu nhưng hồng vẫn đỏ rực - và bầu không khí có chút gì đó trầm hơn, nghẹn hơn. Tôi thích khoảnh khắc tháng 9-10 hơn, vì cảm giác đang “đến đúng lúc” và được hòa mình vào nhịp sống nơi này.
Dừng lại để thưởng thức - chứ không chỉ 'check-in'
Dù chỉ dừng chân một đêm, tôi vẫn dành thời gian để trải nghiệm đúng chất Đà Lạt: ăn một bữa nhẹ giữa lòng phố, ngồi một quán trà view hồ yên tĩnh, lững thững trong không khí mùa thu đặc trưng của thành phố ngàn hoa.
Một trong những món ăn làm tôi nhớ mãi: bánh căn - được ăn kèm nước chấm-xíu mại, xoài xanh bào sợi, hành tây và dưa leo. Tôi tìm ra một quán nhỏ nằm trong con hẻm trên đường Yersin, nơi mà chỉ cần ngồi xuống và nếm từng miếng bánh ấm nóng, tôi cảm thấy như “thấm” cả cái hồn phố núi.
Sau đó, tôi tìm đến một quán trà nằm sát hồ - giữa cỏ xanh mướt và những con đường hoa rải bước - để ngắm hoàng hôn rơi trên mặt nước, được phục vụ set trà kèm mứt và trái cây sấy đặc sản. Gió lạnh từ hồ thổi vào, mang theo hơi sương thoang thoảng, và tôi chỉ muốn ngồi im như thế thêm một chút nữa.
Những điều mang theo khi ra về
Rời Đà Lạt lần này, cảm giác trong tôi không hề vội vàng. Tôi mang theo:
- Hình ảnh những quả hồng đỏ cam chín mọng dưới nắng chiều.
- Mùi thơm nồng của bánh căn cùng tiếng xèo xèo khi đổ bánh.
- Khoảnh khắc ngồi uống trà, nhìn ra hồ, nghe tiếng xào xạc của lá thông và gió.
- Sự nhẹ nhõm - vì đã tạm dừng, đã lắng lại, đã “lưu trú” chứ không chỉ “tham quan”.
Và quan trọng nhất: một lời nhắc rằng, đôi khi chúng ta đi du lịch không chỉ để tới, mà để “ở lại” - với tâm hồn, với cái nhìn và với những kỷ niệm thật sự.
Nếu bạn có dịp - hãy đi vào mùa hồng chín ở Đà Lạt. Không chỉ để chụp ảnh, check-in, mà để… yêu một thành phố, theo cách của riêng bạn.
Blog Bình Plus - Ảnh nguồn




